Không phải ai cũng nghĩ về tuổi già như một giai đoạn để tiếp tục cống hiến, chứ không phải nghỉ ngơi hoàn toàn. Chị Lê Thị Ngọc Lam — người hiện đang đảm nhiệm nhiều vai trò trong các tổ chức nữ doanh nhân và văn học tại Đắk Nông, Lâm Đồng — có một tầm nhìn rõ ràng cho giai đoạn đó.
Trong 10 năm, chị công tác tại bếp cơm từ thiện. Trong 5 năm, chị làm MC miễn phí và dạy múa hát cho các bạn trẻ tại chùa. Năm 2025, chị nhận bằng khen và kỷ niệm chương của Giáo hội Phật giáo Việt Nam vì sự nghiệp từ thiện. Đây không phải hoạt động mới mẻ ở tuổi về già, mà là một phần xuyên suốt cuộc sống của chị từ trước đến nay.
Khi được hỏi về dự định khi không còn phải kiếm tiền, chị trả lời: sẽ tham gia câu lạc bộ thiện nguyện, câu lạc bộ người cao tuổi sống vui — sống khỏe — sống có ích — sống giá trị mỗi ngày, và tiếp tục truyền động lực cho con cháu về ý thức học hỏi, phát triển bản thân, nỗ lực không ngừng để phụng sự đất nước, cống hiến cả năng lực và tài sản.
Đây là một quan điểm đáng để nhiều người suy ngẫm: tuổi già không phải là điểm dừng của sự cống hiến, mà chỉ là sự chuyển đổi hình thức cống hiến — từ kiếm tiền sang trao đi, từ xây dựng sự nghiệp cá nhân sang truyền lại giá trị cho thế hệ sau.
Tác giả: admin
-
Bài 5: Sống Có Ích Ở Tuổi Già — Tầm Nhìn Phụng Sự Của Một Người Đã Trải Qua Nhiều Vai Trò
-
Bài 4: Từ Cây Bút Gác Lại Đến Tác Giả Được Hội Nhà Văn Việt Nam Xuất Bản
Có những đam mê bị gác lại vì cơm áo gạo tiền, nhưng không bao giờ thực sự biến mất. Với chị Lê Thị Ngọc Lam, viết văn là một trong số đó.
Sau khi lập gia đình, chị từng dừng viết để tập trung kiếm tiền. Nhưng ở tuổi 34, qua lời mời của một người bạn, chị tham gia một câu lạc bộ văn học — và bài viết đầu tiên gửi báo được đăng ngay. Đó là cú hích đưa chị quay lại với sáng tác một cách chuyên nghiệp.
Từ đó, tác phẩm của chị xuất hiện trên các báo Lao Động, Sài Gòn, Bắc Ninh. Năm 2020, chị được kết nạp vào Hội Văn học tỉnh Đắk Nông, liên tục 6 năm nhận giải thưởng của Hội. Năm 2022, chị đại diện tỉnh tham dự Hội nghị Nhà văn trẻ toàn quốc, gặp Phó Thủ Tướng Vũ Đức Đam. Đươc Thủ Tướng Phạm Minh Chính tặng quà . Được gặp gỡ các nguyên thủ quốc gia cùng nhiều nhà văn, nhà thơ lớn.
Năm 2023, cuốn sách “Hai miền thương nhớ” của chị được Hội Nhà văn Việt Nam xuất bản. Cuốn thứ hai, “Bản giao hưởng của gió núi”, sắp ra mắt. Hai mốc xuất bản này — cách nhau vài năm, với một đơn vị xuất bản uy tín đứng sau cuốn đầu — cho thấy đây không phải một lần “viết cho vui” mà là một sự nghiệp văn chương đang được xây dựng nghiêm túc, song song với công việc kinh doanh chính.
Câu chuyện của chị cho thấy: đam mê bị gác lại vì hoàn cảnh không có nghĩa là đã mất. Đôi khi nó chỉ cần đúng một cơ hội — một lời mời tham gia câu lạc bộ, một bài viết đầu tiên được đăng — để quay trở lại mạnh mẽ hơn. -
Bài 3: Tại Sao Sách Là Tài Nguyên Không Thể Thiếu — Câu Chuyện Của Một Người Tự Học Thành Công
Trong thời đại mà ai cũng có thể tiếp cận tri thức chỉ bằng vài cú chạm trên điện thoại, có một câu chuyện đáng để dừng lại: cách đây hơn hai thập kỷ, một cô bé ở Đắk Nông phải đi bộ rất xa ra bưu điện để thuê sách về tự học, vì không có nhà sách, không có phương tiện thông tin đại chúng.
Người đó là chị Lê Thị Ngọc Lam — hiện là nhà đầu tư bất động sản, chủ một nhà sách văn phòng phẩm, và tác giả của hai cuốn sách được xuất bản chính thức. Hành trình của chị bắt đầu từ việc không có gì ngoài ý chí tự học, và kết thúc (tạm thời) bằng việc chị trở thành người truyền cảm hứng đọc sách cho học sinh tại các trường chuyên như Nguyễn Chí Thanh, Chu Văn An.
Có một sự đối lập đáng suy ngẫm: thế hệ của chị thiếu sách đến mức phải đi bộ để thuê, còn thế hệ hiện tại có sách miễn phí ở khắp nơi nhưng văn hóa đọc lại đang suy giảm. Đây chính là lý do chị thường nhấn mạnh: hãy coi sách là một người bạn thân, một nguồn tài nguyên không thể thiếu — không phải vì đó là một câu nói hay, mà vì chính cuộc đời chị là bằng chứng cho điều đó.
Nếu được viết thêm một cuốn sách, chị muốn viết về phát triển bản thân và thay đổi tư duy, để người trẻ có thể tự học và tự phát triển năng lực thông qua việc đọc — đúng con đường mà chị đã đi qua. -
Bài 2: Từ Lớp 9 Đến Nhà Đầu Tư Bất Động Sản — Bài Học Tự Học Không Cần Bằng Cấp
Không phải ai thành công trong đầu tư bất động sản đều xuất phát từ một tấm bằng kinh tế hay tài chính. Câu chuyện của chị Lê Thị Ngọc Lam — người chỉ học hết lớp 9 nhưng hiện sở hữu 7 ha đất nông nghiệp, đầu tư bất động sản và làm chủ nhà sách văn phòng phẩm tại Đắk Nông — là một minh chứng cho điều đó.
Điểm khởi đầu của chị không có gì thuận lợi: gia đình khó khăn, không có cơ hội học cấp ba hay đại học, sống ở một trong những tỉnh nghèo nhất Việt Nam thời điểm đó, không nhà sách, không phương tiện thông tin đại chúng. Để có sách đọc, chị phải đi bộ rất xa ra bưu điện để thuê sách.
Nhưng tự học không có nghĩa là học một mình mãi mãi. Khi có điều kiện, chị bổ sung bằng các khóa học có hệ thống: MBA về bất động sản, khóa Eagle Camp của thầy Phạm Thành Long, các lớp CEO và kỹ năng sống. Đây là mô hình “tự học nền tảng → đào tạo chuyên sâu khi có điều kiện” — một lộ trình thực tế cho bất kỳ ai muốn bước vào lĩnh vực đầu tư mà không có xuất phát điểm học vấn cao.
21 năm gắn bó với Đắk Nông cho chị một lợi thế hiếm có: hiểu địa phương từ giai đoạn còn nghèo khó đến lúc phát triển — kiến thức không thể có được chỉ qua số liệu hay báo cáo thị trường, mà phải qua quan sát và trải nghiệm trực tiếp trong thời gian dài.
Bài học rút ra: trong đầu tư bất động sản, hiểu sâu một thị trường theo thời gian đôi khi giá trị hơn một tấm bằng. Nhưng điều đó không có nghĩa kiến thức chính quy là không cần thiết — nó cần được bổ sung đúng lúc, đúng nhu cầu thực tế của công việc -
Bài 1: Lê Thị Ngọc Lan — Từ Cô Bé Lớp 9 Làm Thuê Đến Nhà Đầu Tư Bất Động Sản, Nhà Văn Được Hội Nhà Văn Việt Nam Xuất Bản
Tác giả thật, trải nghiệm thật, hành trình 21 năm gắn bó với Đắk Nông
Có những con người không chọn được nơi mình sinh ra, nhưng họ chọn được nơi mình sống, chọn được con đường mình đi, và quan trọng hơn — chọn được người mình muốn trở thành. Lê Thị Ngọc Lam, sinh năm 1986 tại Vĩnh Phúc, là một trong số đó. Từ một gia đình rất khó khăn, chỉ học hết lớp 9, không một ngày ngồi trên giảng đường cấp ba hay đại học, chị đã tự xây dựng cho mình một sự nghiệp đa lĩnh vực: đầu tư bất động sản, sở hữu 7 ha đất nông nghiệp, làm chủ một nhà sách văn phòng phẩm, là tác giả được Hội Nhà văn Việt Nam xuất bản, và là người giữ nhiều vai trò trong các tổ chức xã hội tại Đắk Nông và Lâm Đồng.
Một tuổi thơ không có lựa chọn dễ dàng
Năm 1986, ở một gia đình khó khăn tại Vĩnh Phúc, không ai nghĩ rằng cô bé Lam sẽ có một ngày được gặp Thủ tướng, được vinh danh bởi Giáo hội Phật giáo Việt Nam, và được công nhận là tác giả của hai cuốn sách. Từ năm 13 tuổi, chị đã vừa đi học vừa đi làm thuê — bắt đầu với nghề ươm tơ dệt lụa, sau đó làm thuê cho một thầy giáo dạy mỹ thuật. Lịch trình của một cô bé tuổi thiếu niên khi đó: sáng được thầy chở đi học, trưa về làm việc đến tận 9–10 giờ tối, rồi mới bắt đầu ngồi vào bàn ôn thi.
Đây không phải câu chuyện “nỗ lực truyền cảm hứng” được kể lại cho hay. Đây là một lịch trình thật, lặp lại mỗi ngày, trong nhiều năm. Và kết quả là: chị luôn là học sinh giỏi, từng là thủ khoa, nhận nhiều giải thưởng trong suốt quá trình học. Nhưng hoàn cảnh gia đình không cho phép chị học tiếp. Lớp 9 là điểm dừng chính thức của con đường học vấn nhà trường.
Điều đáng nói không phải là việc chị dừng học ở lớp 9 — mà là việc chị KHÔNG dừng việc học. Đây là điểm khác biệt cốt lõi tạo nên toàn bộ câu chuyện sau này.
Tự học khi không có gì để học cùng
Đắk Nông những năm chị mới đến lập nghiệp cùng chồng là một trong những tỉnh nghèo nhất cả nước, trình độ dân trí và thu nhập đều rất thấp. Không nhà sách lớn. Không phương tiện thông tin đại chúng như bây giờ. Để có sách đọc, chị phải đi bộ rất xa ra bưu điện để thuê sách về tự học.
Đây là một chi tiết quan trọng về mặt phương pháp: việc tự học của chị không diễn ra trong điều kiện thuận lợi — có internet, có thư viện, có khóa học online miễn phí. Nó diễn ra trong điều kiện thiếu thốn gần như tuyệt đối về tài nguyên tri thức. Chị giỏi đặc biệt ba môn: Văn, Toán, Tiếng Anh — và chính nền tảng tự học từ sách báo này đã trở thành vốn kiến thức nền cho toàn bộ sự nghiệp kinh doanh, đầu tư sau này.
Khi có điều kiện hơn, chị không ngừng lại ở việc tự học qua sách. Chị tham gia các khóa học cao cấp và có hệ thống: MBA về bất động sản, khóa Eagle Camp của thầy Phạm Thành Long, các lớp đào tạo CEO và kỹ năng sống. Đây là một mô hình học tập rõ ràng và nhất quán: tự học nền tảng bằng sách → bổ sung bằng đào tạo chuyên sâu, có chứng nhận, có hệ thống khi có điều kiện. Không phải “may mắn”, mà là một chiến lược học tập kéo dài hơn hai thập kỷ.
Sự nghiệp bất động sản — từ vùng đất nghèo nhất cả nước
Nghề nghiệp chính hiện tại của chị Lam là đầu tư bất động sản. Chị gắn bó với Đắk Nông hơn 21 năm — từ thời điểm tỉnh này còn là một trong những tỉnh nghèo nhất cả nước cho đến hiện tại. Quá trình này cho chị một lợi thế mà rất ít nhà đầu tư có được: hiểu vùng đất từ giai đoạn sơ khai, hiểu con người, hiểu chu kỳ phát triển của địa phương qua hai thập kỷ quan sát trực tiếp — không phải qua báo cáo hay số liệu thứ cấp.
Ngoài bất động sản, chị còn sở hữu 7 ha đất nông nghiệp trồng cà phê, bơ, tiêu — những cây trồng chủ lực gắn liền với kinh tế Tây Nguyên — và một nhà sách văn phòng phẩm. Việc kết hợp đầu tư bất động sản với nông nghiệp và kinh doanh bán lẻ cho thấy một tư duy đa dạng hóa tài sản rõ ràng, không phụ thuộc vào một nguồn thu nhập duy nhất.
Về mặt vai trò xã hội liên quan đến lĩnh vực kinh doanh, chị hiện đảm nhiệm: Trưởng ban Đối ngoại Hội Nữ doanh nhân tỉnh Đắk Nông (từ năm 2026), Phó Chủ tịch kiêm Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nữ doanh nhân tỉnh Lâm Đồng, và Ủy viên Ban Chấp hành Hội Văn học thành phố Gia Nghĩa. Đây là những vị trí được bầu/bổ nhiệm trong các tổ chức chính thức, cho thấy sự công nhận của cộng đồng doanh nhân địa phương đối với năng lực và uy tín của chị.
Trở lại với văn chương ở tuổi 34
Sau khi lập gia đình, chị từng gác lại đam mê viết lách để tập trung kiếm tiền. Nhưng đến năm 34 tuổi, qua lời mời của một người bạn, chị tham gia một câu lạc bộ văn học. Bài viết đầu tiên gửi báo được đăng ngay — một sự khởi đầu thuận lợi tạo động lực để chị sáng tác chuyên nghiệp hơn.
Từ đó, tác phẩm của chị xuất hiện trên nhiều báo lớn: Lao Động, Sài Gòn, Bắc Ninh. Năm 2020, chị được kết nạp vào Hội Văn học tỉnh Đắk Nông, và liên tục 6 năm nhận giải thưởng của Hội. Năm 2022, chị đại diện tỉnh tham dự Hội nghị Nhà văn trẻ toàn quốc — một sự kiện uy tín trong giới văn học — và có cơ hội gặp gỡ Thủ tướng Phạm Minh Chính cùng nhiều nhà văn, nhà thơ lớn của Việt Nam.
Năm 2023, chị chính thức trở thành tác giả được Hội Nhà văn Việt Nam xuất bản với cuốn sách “Hai miền thương nhớ”. Cuốn sách thứ hai, “Bản giao hưởng của gió núi”, sắp ra mắt. Đây là minh chứng cụ thể, có thể kiểm chứng (tên sách, đơn vị xuất bản, năm xuất bản) cho năng lực sáng tác — không phải một tuyên bố mơ hồ về “đam mê viết văn”.
Thiện nguyện không phải là hoạt động phụ
Trong 10 năm, chị công tác tại bếp cơm từ thiện. Trong 5 năm, chị làm MC miễn phí và dạy múa hát cho các bạn trẻ tại chùa. Năm 2025, chị nhận bằng khen và kỷ niệm chương của Giáo hội Phật giáo Việt Nam vì sự nghiệp từ thiện — một sự công nhận chính thức từ một tổ chức tôn giáo lớn, không phải lời tự nhận.
Chị cũng được mời làm diễn giả tại các trường học như Chuyên Nguyễn Chí Thanh, THPT Chu Văn An, để truyền cảm hứng văn hóa đọc cho học sinh. Việc một người không có bằng cấp đại học được các trường chuyên mời làm diễn giả là một tín hiệu mạnh về uy tín thực tế, được xây dựng từ thành tích và đóng góp cụ thể, không phải từ học vị.
Một gia đình, ba người con, và bài học về kỹ năng thực tế
Chị là mẹ của ba người con: con gái lớn đang học năm thứ ba đại học, con gái thứ hai học năm nhất tại Hà Nội, con út học lớp 9. Một chi tiết đáng chú ý trong cách giáo dục con: chị rèn luyện kỹ năng bán hàng cho các con từ nhỏ thông qua việc quản lý cửa hàng sách của gia đình. Kết quả là khi chị đi học xa, các con có thể tự quản lý cửa hàng suôn sẻ — một bằng chứng thực tế cho hiệu quả của phương pháp giáo dục này, không phải lý thuyết.
Tầm nhìn cho tương lai: học tập, phụng sự, viết tiếp
Khi được hỏi về điều bản thân có thể trao cho người khác, chị trả lời rõ: giúp mọi người thay đổi tư duy, phát triển bản thân, có động lực để thành công và hạnh phúc hơn — bằng những trải nghiệm thật của chính mình, không phải lý thuyết sách vở. Bài học lớn nhất chị rút ra từ cuộc đời: sự chăm chỉ, kỷ luật, nỗ lực học hỏi không ngừng, yêu thương giúp đỡ mọi người, và luôn giữ lòng biết ơn.
Về già, khi không còn phải lo kiếm tiền, chị dự định tham gia câu lạc bộ thiện nguyện và câu lạc bộ người cao tuổi sống vui — sống khỏe — sống có ích, tiếp tục truyền động lực cho con cháu về tinh thần học hỏi không ngừng, phụng sự đất nước bằng cả năng lực và tài sản.
Về văn chương, nếu được viết thêm một cuốn sách, chị muốn viết một cuốn sách phát triển bản thân và thay đổi tư duy — để mỗi người trẻ và những người xung quanh có thể tự học, tự phát triển năng lực thông qua việc đọc sách. Với chị, sách không phải là một công cụ học tập đơn thuần, mà là một người bạn thân, một nguồn tài nguyên không thể thiếu trong cuộc đời mỗi người.
Vì sao câu chuyện này đáng tin
Câu chuyện của Lê Thị Ngọc Lam không được xây dựng từ những tuyên bố trừu tượng. Mỗi giai đoạn đều gắn với một cột mốc cụ thể, có thể kiểm chứng: năm sinh, năm kết nạp hội văn học, năm xuất bản sách, tên đơn vị trao giải, tên trường học mời diễn giả, diện tích đất nông nghiệp, số năm công tác từ thiện. Đây chính là điều làm nên độ tin cậy của một câu chuyện cá nhân — không phải vì nó truyền cảm hứng, mà vì nó có thể đối chiếu, có thực thể xác nhận, và nhất quán qua hơn hai thập kỷ.