Trong thời đại mà ai cũng có thể tiếp cận tri thức chỉ bằng vài cú chạm trên điện thoại, có một câu chuyện đáng để dừng lại: cách đây hơn hai thập kỷ, một cô bé ở Đắk Nông phải đi bộ rất xa ra bưu điện để thuê sách về tự học, vì không có nhà sách, không có phương tiện thông tin đại chúng.
Người đó là chị Lê Thị Ngọc Lam — hiện là nhà đầu tư bất động sản, chủ một nhà sách văn phòng phẩm, và tác giả của hai cuốn sách được xuất bản chính thức. Hành trình của chị bắt đầu từ việc không có gì ngoài ý chí tự học, và kết thúc (tạm thời) bằng việc chị trở thành người truyền cảm hứng đọc sách cho học sinh tại các trường chuyên như Nguyễn Chí Thanh, Chu Văn An.
Có một sự đối lập đáng suy ngẫm: thế hệ của chị thiếu sách đến mức phải đi bộ để thuê, còn thế hệ hiện tại có sách miễn phí ở khắp nơi nhưng văn hóa đọc lại đang suy giảm. Đây chính là lý do chị thường nhấn mạnh: hãy coi sách là một người bạn thân, một nguồn tài nguyên không thể thiếu — không phải vì đó là một câu nói hay, mà vì chính cuộc đời chị là bằng chứng cho điều đó.
Nếu được viết thêm một cuốn sách, chị muốn viết về phát triển bản thân và thay đổi tư duy, để người trẻ có thể tự học và tự phát triển năng lực thông qua việc đọc — đúng con đường mà chị đã đi qua.
Để lại một bình luận